Lời Chúa Mt 6,24-34
LO GÌ!
24 “Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.
25 “Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?
26 Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao?27 Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay?
28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi;29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy.30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin!
31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây?32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó.33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.
“Anh em đừng lo lắng tự hỏi ta sẽ ăn gì uống gì, mặc gì đây… Hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.” (Mt 6,31.33)
Suy niệm:
Hồi nhỏ, nghe mẹ hát đưa nôi em:
Một mình lo bảy lo ba
Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên
Người thời nào cũng lo xa. Có những nỗi lo chính đáng mà cũng có cái lo kiểu “lo bò trắng răng”! Đọc Tin Mừng hôm nay có thể nhiều người sẽ ngộ nhận Ki-tô giáo giảng dạy một thứ chủ nghĩa “lạc quan tếu”. Không lo sao được khi cơm áo gạo tiền cứ réo gọi mỗi khi thức dậy đón một ngày mới. Chúa Giê-su không dạy ta sống vô lo nhưng dạy ta biết lo sao cho chính đáng: “tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước, còn những thứ kia, Người sẽ thêm cho sau.” Chúng ta thường quên mất vế sau của câu nói này.
Một mình lo bảy lo ba
Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên
Người thời nào cũng lo xa. Có những nỗi lo chính đáng mà cũng có cái lo kiểu “lo bò trắng răng”! Đọc Tin Mừng hôm nay có thể nhiều người sẽ ngộ nhận Ki-tô giáo giảng dạy một thứ chủ nghĩa “lạc quan tếu”. Không lo sao được khi cơm áo gạo tiền cứ réo gọi mỗi khi thức dậy đón một ngày mới. Chúa Giê-su không dạy ta sống vô lo nhưng dạy ta biết lo sao cho chính đáng: “tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước, còn những thứ kia, Người sẽ thêm cho sau.” Chúng ta thường quên mất vế sau của câu nói này.
Mời Bạn: Bạn ngẫm nghĩ xem cách lo toan của mình cho công ăn việc làm, cho cuộc sống hằng ngày đã chính đáng hay chưa? Chúng có làm bạn mất bình an, mất tự chủ không? Bạn có bỏ qua những điều cần quan tâm hơn như việc sống đạo hạnh, làm gương sáng, làm việc tông đồ không …?
Chia sẻ: Suy nghĩ lời Jackson Brown khuyên con: “Khi nhìn lại quãng đời đã qua, hãy tiếc những điều chưa làm được, chứ đừng tiếc những điều đã làm xong”.
Sống Lời Chúa: Bạn gác lại những lo lắng hằng ngày để giữ lòng bình lặng ít phút trong một không gian tĩnh lặng trước Mình Thánh Chúa để ôn lại xem mình phải làm gì để sống tốt hơn.
Cầu nguyện: Xin cho con biết sống Lời Chúa dạy hôm nay để dù sống giữa cuộc sống xô bồ này con tìm được an bình Chúa hứa ban.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét